LƯƠNG HOÀNG SÁM QUYỂN 03TỪ BI ÐẠO TRÀNGSÁM PHÁPHiệu Chính: HT. THÍCH TRÍ TỊNHDịch Giả: HT. THÍCH VIÊN GIÁCQUYỂN THỨ BA— ----—
QUYỂN 03
CHƯƠNG THỨ BẢYNÓI RÕ QUẢ BÁONgày nay đại chúng đồng nghiệptrong đạo tràng trước đã thuật rõ tội báocủa ác nghiệp. Vì hoạn lụy của ác báo chỗnên trái với nghiệp thù thắng tốt đẹp. Vìác nghiệp nên phải đọa trong ba đườngdữ trải khắp ác thú và sinh ra ở nhân gianđể chịu trả quả báo đau khổ. Quả báo đaukhổ như thế đều do nhân duyên túc đốiđời trước đem lại. Bây giờ xả thân nàychịu thân khác để chịu trả quả báo mãimãi không thôi.Bởi thế chư Phật và chư Đại Bồ Tátdùng sức thần thông thiên nhãn, thấy hếtthảy chúng sanh trong ba cõi khi hếtphước rồi, cứ theo nghiệp báo mà đọa vàocác chỗ khổ. Thấy chúng sanh từ cõi trờiVô sắc giới, do tâm đắm trước thiền định,hoặc vậy mạng chung, hết phước đọaxuống cõi trời Dục giới. Vì hết phước nêncũng có khi đọa làm cầm thú. Nhữngchúng sanh ở cõi trời Sắc giới, khi hếtphước cũng phải sa đọa như vậy. Từ chỗthanh tịnh đọa xuống Dục giới là chỗkhông thanh tịnh vì ở chỗ không thanhtịnh nên trở lại thọ lấy dục lạc. Chúngsanh ở sáu cõi trời Dục giới khi hết phướcđọa xuống địa ngục chịu vô lượng khổ.Chư Phật và Bồ Tát lại thấy chúngsanh ở trong nhân đạo, nhờ sức tu thậpthiện được sinh làm người. Ngay trongthân người cũng có lắm khổ, khi mạngchung phần nhiều lại đọa vào các đườngác.Lại thấy chúng sanh trong đườngsúc sanh chịu lắm khổ não, bị đánh đậpxua đuổi chở nặng, đi xa, đau đớn khốnkhổ, trầy vai trợt cổ, sắt nóng thiêu thân.Lại thấy chúng sanh trong đườngngạ qủy thường bị đói khát khổ sở, bị lửathiêu thân như ở thời mạt kiếp. Nếukhông nhờ một mảy căn lành để cứu vớtthì vĩnh kiếp không thể giải thoát. Nếu cóđược chút phước thì được sinh lên làmngười, nhưng thân hình ốm yếu, nhiềutật bệnh và sống yểu chết non.Vậy đại chúng nên biết thiện ác nhưhai bánh xe theo nhau, chưa từng tạmnghỉ, thì quả báo cũng do đó mà liên tiếpkhông thôi, xoay vần như sợi dây xíchchuyền nối mãi mãi.Sang hèn giàu nghèo đều tùy hạnhnghiệp của mỗi người mà chịu trả quảbáo.Không phải sang hèn như vậy màkhông có nguyên nhân, không lẽ vô cớmà có quả báo sang hèn như vậy, thì rấtphi lý.Trong Kinh Phật dạy rằng:- Làm người giàu sang, quốc vương,trưởng giả là do cái nhân đời trước lễ báiphụng sự Tam Bảo mà ra.- Làm người giàu có to lớn là do cáinhân đời trước bố thí mà ra.- Làm người sống lâu là do cái nhânđời trước không sát sanh mà ra.- Làm người đoan chánh là do cáinhân đời trước nhẫn nhục mà ra.- Làm người siêng tu là do cái nhânđời trước không biếng nhác mà ra.- Làm người có tài ba sáng suốt, hiểurộng thấy xa là do cái nhân đời trước tutrí huệ mà ra.- Làm người có âm thanh trong trẻolà do cái nhân đời trước ca vịnh tán thánTam Bảo mà ra.- Làm người sạch sẽ không tật bệnhlà do cái nhân đời trước từ tâm mà ra.- Làm người thân hình cao lớn tốtđẹp là do cái nhân đời trước kính nhườngngười mà ra.- Làm người thân hình thấp hèn nhỏbé là do cái nhân đời trước khinh khingười mà ra.- Làm người thân hình xấu xa là docái nhân đời trước hay giận hờn mà ra.- Làm người vô tri, không hiểu biếtgì hết là do cái nhân đời trước không họchỏi mà ra.- Làm người ngu xuẩn đần độn là docái nhân đời trước không dạy bảo ngườimà ra.- Làm người câm ngọng là do cáinhân đời trước hay hủy báng người mà ra.- Làm người hay bị kẻ khác sai khiếnlà do cái nhân đời trước mắc nợ ngườikhông trả mà ta.- Làm người da đen xấu xí là do cáinhân đời trước che ánh sáng quang minhcủa Phật mà ra.- Làm người sinh vào nước lõa hìnhlà do cái nhân đời trước ăn mặc quần áomỏng manh, suồng sã, cho mình là Hơnngười mà ra.- Làm người sinh vào nước móngngựa là do cái nhân đời trước đi giầy déptưởng mình là hơn người, giành đi trướcmà ra.- Làm người sinh vào nước xuyênngực là do cái nhân đời trước bố thí làmphước, rồi sinh tâm hối hận tiếc của màra.- Làm người sinh trong loài hươu nailà do cái nhân đời trước dọa nạt người,làm người khiếp sợ mà ra.- Làm người sinh trong loài rồng làdo cái nhân đời trước ưa giỡn cợt múanhảy mà ra.- Làm người thân hình sinh lở ghẻdữ là do cái nhân đời trước ưa đánh đậpchúng sanh mà ra.- Làm người được người thấy mìnhliền sinh tâm hoan hỷ là do cái nhân đờitrước mình thấy người cũng sinh tâmhoan hỷ.- Làm người hay bị quan bắt giamcầm là do cái nhân đời trước hay bắt giamcầm chúng sanh trong lồng trong chậumà ra.- Làm người ngồi nghe thuyết phápmà nói chuyện làm loạn động tâm ngườikhác, sau sẽ đọa trong loài chó trập tai.- Làm người ngồi nghe thuyết phápmà không để ý nghe cho hiểu sau sẽ đọatrong loài lừa dài tai.- Làm người tham ăn một mình, keorít, bỏn xẻn, sau sẽ đọa loài quỷ đói. Hếtkiếp quỷ đói sinh ra làm người bần cùngđói khát.- Làm người đem đồ ăn dở cho kẻkhác, sau sinh làm heo lợn, loài bọ hung.- Làm người hay cướp giựt của kẻkhác, sau đọa làm dê, bị kẻ khác lột da ănthịt.- Làm người ưa trộm cướp của kẻkhác, sau đọa làm trâu ngựa, bị người saikhiến.- Làm người ưa nói vọng ngữ, tuyêntruyền điều xấu của kẻ khác, sau đọa địangục, bị quỷ sứ rót nước đồng sôi vàomiệng, kéo dài lưỡi ra cho trâu cày. Tộihết rồi, người ấy sinh làm chim cù dục,chim cú, người nghe tiếng nó kêu, ai cũngsợ hãi, cho là yêu quái, đều nguyền rủacho nó chết.- Làm người ưa uống rượu say, sauđọa vào địa ngục phất xí (nước phẩn sôitrào). Tội hết rồi người ấy sinh vào loàitinh tinh. Hết nghiệp tinh tinh, được sinhlàm người, ngoan độn, ngu si, không aiđếm xỉa đến.- Làm người tham lường sức mạnhcủa kẻ khác, sau sẽ đọa làm voi.Than ôi! Ở địa vị giàu sang, làmngười trên trước mà đánh đập kẻ dưới. Kẻdưới không biết thưa kiện với ai. Nhữngngười như thế, chết vào địa ngục, kể cảngàn vạn năm, chịu quả báo đau khổ.Từ địa ngục ra, lại đọa làm trâu, bịxâu xỏ mũi miệng dắt thuyền kéo xe, roigậy to lớn đánh đập khổ sở, để đền lại nợoan trái ngày xưa.Lại nữa, người ăn ở dơ bẩn là từtrong loài heo mà đầu thai ra.Người xan tham keo kiết, không tựxét mình là từ trong loài chó mà đầu thaira.Những người gầm gừ, tự dụng mộtmình là từ trong loài dê mà ra.Người có tánh táo bạo, nóng nảy,không hay nhẫn nhục là từ trong loài khỉ,vượn, hầu mà đầu thai ra.Người có thân hình tanh hôi là từtrong loài cá trạnh mà đầu thai ra.Người có tâm thâm hiểm, độc ác làtừ trong loài rắn độc mà đầu thai ra.Người không có từ tâm, tàn nhẫn,báo hại, là từ trong loài hổ báo, sài langmà đầu thai ra.Ngày nay đại chúng đồng nghiệptrong đạo tràng, đã sinh ra làm ngườitrong thế gian bị nhiều bệnh, chết sớm,biết bao thống khổ không thể kể xiết,như thế là do ba nghiệp gây ra, nên khiếnngười “tu hành” phải mắc lấy quả báotrong ba đường dữ.Sở dĩ có ba đường dữ là vì có thamsân si. Vả lại cũng vì có ba độc tham sânsi ấy mà người tự thiêu đốt lấy mình,miệng thường nói ác, tâm thường nghĩ ác,thân thường làm ác.Do các điều ác ấy làm cho thânngười thường chịu các khổ não, khôngcùng tận.Đến khi mạng chung, hồn côi bơ vơ.Mình làm mình chịu, cha mẹ vợ conkhông thể cứu được.Thoạt vậy trong nháy mắt, đến chốnDiêm vương, ngưu đầu, ngục tốt ở trongđịa ngục không kể tôn ty, chỉ xét sổ tộiphước, kiểm điểm nặng nhẹ, thiện ácnhiều ít, trong lúc sinh tiền đã làm thếnào thì thần thức tự thú tội, không dámche giấu. Do vì nhân duyên ấy nên phảitheo nghiệp mà chịu trả quả báo, đến chỗkhổ hay vui là do mình làm mình chịu,mờ mờ mịt mịt ly biệt lâu dài, đường ainấy đi, không bao giờ gặp nhau trở lại.Vả lại các vị thiên thần ghi chépthiện ác của người không thiếu sót mảymay. Người thiện làm lành được phướcthêm tuổi, người ác làm dữ, giảm thọthêm khổ. Cứ xoay vần như vậy, mãi mãirồi lại đọa làm quỷ đói. Hết kiếp quỷ đói,thoát ra làm súc sinh. Tội khổ vô lượngkhông thể chịu nổi, không bao giờ cùng.Ngày nay đại chúng đồng nghiệptrong đạo tràng đều nên phải tự tỉnh ngộmà sinh tâm hổ thẹn.Trong kinh Phật dạy rằng: “Làm lànhgặp lành, làm dữ gặp dữ”. Nhưng trongđời ngũ trược ác thế, chúng ta không nênlàm ác; làm lành không mất quả lành, làmác tự rước lấy tai họa.Chớ cho khinh thoát lập ra pháp sámnày.Kinh dạy rằng: “Chớ khinh điềuthiện nhỏ cho là không phước, giọt nướctuy nhỏ, chảy lâu cũng đầy bát to”.Không chứa thiện nhỏ lấy gì cóphước to để thành Thánh thành Phật, chớkhinh ác nhỏ mà nói là không có tội. Ácnhỏ chứa lại lâu ngày cũng đủ mất thân.Đại chúng nên biết: Lành dữ họaphước đều do tâm tạo. Nếu không tạonhân thì không có kết quả. “Ương họachứa lại, tội thành to lớn”. Chúng ta mắtthịt không thể thấy. Đó là lời Phật dạy aidám không tin.Chúng con đã cùng nhau vô phước,sinh vào đời mạt pháp, nếu không siêngnăng học tập tu hành, không tự sức mìnhlàm lành đến phút cuối cùng, tắt thở, khiấy ăn năn đã muộn. Tuy vậy bây giờ đãcùng nhau thấy biết hết thảy tội lỗi nhưtrong kinh Đức Phật đã dạy: Người đãbiết tội mình há lại không biết bỏ ác theolành hay sao!”Đời nay nếu không dụng tâm xả thâncầu đạo quyết phải đọa địa ngục. Vì saomà biết?Vì trong lúc làm tội ôm lòng độc ác,mạnh mẽ nóng nảy, giận hờn, gắt gao, sâusắc. Như giận một người nào quyết muốncho người ấy chết. Nếu ghét một ngườinào, không ưa thấy điều tốt của người ấy.Nếu hủy báng một người nào, quyếtkhiến cho người ấy lâm cảnh vào cảnhkhổ. Nếu đánh một người nào, quyếtkhiến cho người ấy đau đớn thấu trờithấu đất.Khi giận hờn tàn bạo tai hại thìkhông kể tôn ty thượng hạ, dùng lời xấuhổ, mắng nhiếc đủ điều; có khi la vangnhư sấm dậy, mắt như lửa đổ. Còn khilàm phước thì thiện tâm rất yếu ớt. Lúcđầu muốn làm nhiều, sau lần lần giảm ítlại.Lúc đầu muốn kinh doanh cho mauchóng, sau lại thả lỏng buông trôi.Tâm đã không chí quyết ngày thángtrôi qua, lần lượt tới lui cho đến khi quênmất việc thiện là xong. Xét như thế thìbiết lúc làm tội tâm lực rất mãnh liệtcường thạnh; lúc làm phước thì chí ý bạcnhược yếu hèn.Nay đem cái nhân làm phước yếuhèn ấy mà cầu xa lìa quả báo làm ác mãnhliệt cương cường kia thì không thể được.Kinh dạy rằng: “Sám hối thì tội gìcũng tiêu diệt hết”.Nhưng than ôi! Đến lúc sám hối,quyết phải đầu thành đảnh lễ, năm vócsát đất như núi Thái Sơn sụp đổ, khôngtiếc thân mạng mới mong diệt được tội.Vì diệt được tội nên phải ân cần,thành khẩn cùng nhau xét mình từ khisinh ra cho đến ngày nay đã gây ra baonhiêu tội lỗi. Phải tự xét trách như thếmới không tiếc thân mạng, chịu khó nhọcmà sám hối.Nếu tạm thời nhiễu Phật liền sinhtâm mỏi mệt, chán nản, tạm thời lễ báiliền nói sức lực không kham; hoặc tạmthời ngồi ngay tỉnh niệm, liền nói nênphải có tin tức chứng ngộ gì. Hoặc nóikhông nên làm cho thân thể quá mỏi mệt,phải cần dưỡng, không được làm khổthân.Vừa nằm xuống ngủ liền mê mannhư chết, không bao giờ tưởng nhớ đếnviệc ta phải lễ Phật, quét tháp, quét chùalàm những việc khó làm.Vả chăng, kinh có dạy rõ ràng: “Chưatừng có một mảy may thiện nào từ sự giảiđãi lười biếng mà sinh ra; chưa từng cómột chút phước nào từ sự kiêu mạn, tựdo tự đắc mà được”.Đệ tử chúng con tên... nay tuy đượclàm thân người, nhưng tâm hay trái đạo,vì sao mà biết? Vì từ sớm đến trưa, từtrưa đến chiều, từ chiều đến tối, từ tốiđến sáng. Cho đến không có một thời giờmột khắc, một niệm, một khoảnh nào màchúng con để tâm nhớ tưởng Tam Bảo,nghĩ nhớ lý Tứ đế, cũng không có mộtchút tâm nào nghĩ nhớ báo ơn cha mẹ,không có một chút tâm nào nghĩ nhớ báoơn Sư trưởng; không có một chút tâm nàomuốn bố thí, trì giới, nhẫn nhục, tinh tấn,không có một chút tâm nào muốn họcthiền định, muốn tu trí huệ.Nay thử đem kiểm điểm lại các phápthanh bạch thì chúng con không có mộtpháp nào đáng kể.Trái lại những phiền não trọngchướng thì không biết bao nhiêu mà kể,đầy tai đầy mắt.Nếu không kiểm soát như thế thìchúng con cũng tự hào rằng: Công đứccủa chúng con rất nhiều. Nếu có làmđược chút việc thiện gì thì nói ta hay làmngười khác không hay làm; ta hay tungười khác không hay tu; ý chí cao ngạo,xem như mục hạ vô nhân, quanh mìnhkhông còn ai nữa.Xét lại mà nghĩ, thật là đáng xấu hổ.Nay đối trước đại chúng, chúng conxin sám hối các tội lỗi ấy, mong đại chúnghoan hỷ bố thí cho, tương lai không cònchướng ngại nữa.Đại chúng cũng nên tự rửa sạch thântâm. Theo sự trình bày quả báo như trướcđã thuật đủ thì không thể tự khoan dungmà không cầu xả bỏ tội lỗi.Đại chúng chớ nói ta không có cáctội ấy, ta đã vô tội, cần gì sám hối. Nếuđại chúng có nghĩ như thế, nguyện xin từbỏ ngay tâm niệm ấy đi. Phải chăng baonhiêu lầm lỗi vi tế đã kết thành tội lớnđại.Thoạt vậy giận hờn, sân tâm liềnkhởi, tập thành tánh quen, khó có thể sửađổi mau chóng, không thể buông tâmphóng ý mà không ngăn ngừa.Nếu hay đè nén nhẫn nhịn thì phiềnnão có thể trừ. Người nào giải đãi lườibiếng, buông lung thì không thể tế độđược.Đệ tử chúng con tên... ngày naymong nhờ sức từ bi hộ niệm của chưPhật, chư đại Bồ Tát, sức bổn thệ nguyệnlực mà nói kinh: “TỘI NGHIỆP, BÁO ỨNG,ĐỊA NGỤC” nên chúng con hết lòng lắngnghe.Ta nghe đức A Nan thuật lại như thếnày: “Một hôm Phật ở tại thành Vương xá,trong núi Kỳ Xà Quật, cùng với chư ĐạiBồ Tát Ma ha tát, các vị Thanh Văn vàquyến thuộc của các ngài đông đủ; cũngcó các vị Tỳ kheo, Tỳ kheo ni, Ưu bà tắc,Ưu bà di, chư thiên, quỷ thần, thảy đềuđến dự hội đông đủ”.Lúc bấy giờ có ngài Tín Tướng Bồ Tátbạch Phật rằng:“Bạch Đức Thế Tôn! Hôm nay có đủchúng sanh ở các đường địa ngục, ngạquỷ, súc sinh, sang, hèn, giàu, nghèokhông biết bao nhiêu chủng loại... Phàmcó chúng sanh nào nghe được Phậtthuyết pháp thì cũng như con thơ gặpmẹ, như bệnh gặp thuốc, như lạnh có áo,như tối có đèn. Thế Tôn thuyết pháp lợiích cho chúng sanh cũng như thế”.Lúc bấy giờ Phật thấy thời cơ đã đến;biết các vị Bồ Tát khuyến mời Phậtthuyết pháp rất ân cần, Phật liền phóngđạo hào quang trắng giữa hai chân mày,soi khắp mười phương vô lượng thế giới,địa ngục không còn, thống khổ cũng hết.
Lúc bấy giờ, hết thảy chúng sanhđang chịu tội, tìm ánh sáng quang minhcủa Phật mà tới; nhiễu quanh Phật bảyvòng, nhất tâm lạy Phật khuyến mời Phậtthuyết pháp, rộng giáo hóa chúng sanh,khiến chúng sanh mong nhờ nghe phápmà được giải thoát.Ngày nay đại chúng đồng nghiệptrong đạo tràng cũng nên chí thànhkhuyến mời chư Phật thuyết pháp nhưvậy; nguyện cho chúng sanh đều đượcgiải thoát.Chúng con cùng nhau chí tâm, mộtlòng tha thiết, đảnh lễ Thế Tôn, năm vócsát đất như núi Thái Sơn sụp đổ màkhuyến thỉnh mười phương tận hư khônggiới hết thảy chư Phật thuyết pháp.Nguyện Phật đem sức từ bi, cứu các khổnão cho chúng sanh được an vui.Lại xin khuyến thỉnh quy y Thế gianĐại Từ Bi Phụ:Nam mô Di Lặc Phật.Nam mô Thích Ca Mâu Ni Phật.Nam mô Phạm Thiên Phật.Nam mô Bất Thối Chuyển LuânThành Thủ Phật.Nam mô Đại Hưng Quang VươngPhật.Nam mô Pháp Chủng Tôn Phật.Nam mô Nhật Nguyệt Đăng MinhPhật.Nam mô Tu Di Phật.Nam mô Đại Tu Di Phật.Nam mô Siêu Xuất Tu Di Phật.Nam mô Dụ Như Tu Di Phật.Nam mô Hương Tượng Phật.Nam mô Vi Nhiễu Hương Huân Phật.Nam mô Tịnh Quang Phật.Nam mô Pháp Tối Phật.Nam mô Hương Tự Tại Vương Phật.Nam mô Đại Tập Phật.Nam mô Hương Quang Minh Phật.Nam mô Hỏa Quang Minh Phật.Nam mô Vô Lượng Quang MinhPhật.Nam mô Sư Tử Du Hí Bố Tát.Nam mô Sư Tử Phấn Tấn Bồ Tát.Nam mô Kiên Dõng Tinh Tấn Bồ Tát.Nam mô Kim Cang Huệ Bồ Tát.Nam mô Vô Biên Thân Bồ Tát.Nam mô Quán Thế Âm Bồ Tát.Nam mô Phật Đà.Nam mô Đạt Mạ.Nam mô Tăng Già.Lại quy y như vậy mười phương tậnhư không giới hết thảy Tam Bảo. Nguyệnxin Tam Bảo cứu hộ hết thảy chúng sanh,diệt trừ hết thảy khổ não, khiến cácchúng sanh liền được giải thoát, bỏ áctheo lành, không làm ác nữa; từ nay trở đikhông còn đọa địa ngục, ngạ quỷ, súcsinh nữa; thân khẩu ý đều thanh tịnh;không nghĩ đến việc ác của người; xa lìacác nghiệp chướng; được các nghiệpthanh tịnh; hết thảy tà ma không thể laychuyển; thường tu bốn món vô lượngtâm; tinh tiến dõng mãnh, trồng các cănlành vô lượng vô biên; xả thân này thọthân khác đều được thường sinh nơiphước địa; nhớ ba đường khổ, phát tâmBồ đề tu đạo Bồ Tát không thôi khôngdứt. Lục độ tứ đẳng thường được hiệntiền. Tam minh lục thông, thường đượcnhư ý tự tại. Ra vào cảnh giới của chưPhật chơi giỡn tự do cùng các vị Bồ Tátthành bậc Chánh giác.Ngày nay đại chúng đồng nghiệptrong đạo tràng nên sinh tâm sợ hãi, sinhtâm từ bi nhất tâm nhất ý, lắng lòng mànghe và suy nghĩ cho kỹ.Lúc bấy giờ, Đức Thế Tôn phóng đạobạch hào tướng quang ở giữa hai chânmày soi sáng khắp hết thảy chúng sanhtrong sáu đường. Khi ấy ngài Tín TướngBồ Tát vì thương xót hết thảy chúngsanh, liền từ tòa ngồi đứng dậy đến trướcPhật quỳ gối chắp tay bạch Phật rằng:“Bạch Đức Thế Tôn! Nay có chúngsanh bị các ngục tốt cắt chặt bằm chémthân thể từ đầu đến chân. Chúng sanh ấybị chặt và chết ngất thì có gió xảo phongthổi sống lại. Sống rồi lại bị chặt, chịukhổ báo như thế vô cùng vô tận khôngbao giờ ngừng là vì tội gì vậy?”Phật bảo: “Những chúng sanh ấy ởcác đời trước không tin Tam Bảo, khôngbiết cúng dường, bất hiếu với cha mẹ,sinh tâm ác nghịch; làm nghề hàng thịt,cắt chặt chúng sanh, vì các nhân duyênấy nên mắc phải tội như vậy”.- Lại có chúng sanh, thân thể sầnsượng tê cứng cả người, mày râu rụnghết, toàn thân bầm đỏ, bạn với chimmuông, vắng vẻ bóng người, bà con xa bỏ,không ai muốn thấy. Ác báo như thế làbệnh phong hủi. Vì nhân duyên gì màmắc Phải tội ấy?Phật đáp: “Vì đời trước người ấykhông tin Tam Bảo, bất hiếu với cha mẹ,phá tháp hủy chùa, bóc lột của người tuhành, chém bắn Thánh Hiền, tổn thươngSư trưởng, chưa từng biết quấy; vong ơnbội nghĩa, hành động như cẩu khuyển(chó) làm xấu người trên, không kể thânsơ, không biết hổ thẹn, vì nhân duyên ấynên mắc phải tội như vậy”.- Lại có chúng sanh thân hình dàilớn, tai điếc, chân không có, quằn quại bòlết mà đi, chỉ ăn đất cát mà sống; bị cácsâu trùng nhỏ nhiệm cắn rức; ngày đêmchịu khổ vô cùng không gián đoạn; vìnhân duyên gì mắc phải tội ấy?Phật dạy: “Vì đời trước làm người chỉbiết có mình, không tin lời hay, lời lànhcủa kẻ khác. Bất hiếu với cha mẹ, trái ýphản nghịch, hoặc làm địa chủ hay làmquan to, trấn nhậm bốn phương, hoặc làmchâu trưởng, quận trưởng cai trị đốc suấtdân chúng mà cậy oai ỷ thế, xâm đoạt củangười cách vô lý, không đạo đức, làm chodân chúng cùng khổ. Vì nhân duyên ấynên mắc phải tội như vậy.”- Lại có chúng sanh đui cả hai mắt,không thấy biết gì, hoặc bị cây đè, hoặc sahầm hố mà chết, chết rồi sống lại, sốnglại rồi chết, cứ như thế mãi. Vì nhânduyên gì, mắc phải tội ấy?Phật đáp: “Vì đời trước không tin tộiphước, che ánh sáng của Phật, may bítmắt người, giam nhốt chúng sanh, lấy baolấy đãy bao đầu chúng sanh, không chotrông thấy. Vì nhân duyên ấy nên mắcphải tội như vậy”.Ngày nay đại chúng đồng nghiệptrong đạo tràng nghe lời kinh dạy nhưvậy rất đáng sợ hãi.Chúng con cũng có thể đã làmnhững tội như thế. Nhưng vì vô minh chelấp tâm tánh nên không tự nhớ biết đómà thôi.Những tội như vậy vô lượng vô biênđến đời sau sẽ chịu khổ báo.Ngày nay chí tâm, một lòng thathiết, đầu thành đảnh lễ, năm vóc sát đấtnhư núi Thái Sơn sụp đổ, cầu xin sám hối,hổ thẹn ăn năn, cải đổi tâm tánh. Nhữngtội đã làm rồi, nhờ sám hối mà trừ diệt.Những tội chưa làm, từ nay thanh tịnh.Nguyện xin quy y hết thảy mười phươngchư Phật:Nam mô Di Lặc Phật.Nam mô Thích Ca Mâu Ni Phật.Nam mô Khai Quang Minh Phật.Nam mô Nguyệt Đăng Quang Phật.Nam mô Nhật Nguyệt Quang Phật.Nam mô Nhật Nguyệt Quang MinhPhật.Nam mô Hỏa Quang Minh Phật.Nam mô Tập Âm Phật.Nam mô Tối Oai Nghi Phật.Nam mô Quang Minh Tôn Phật.Nam mô Liên Hoa Quân Phật.Nam mô Liên Hoa Hưởng Phật.Nam mô Đa Bảo Phật.Nam mô Sư Tử Hống Phật.Nam mô Sư Tử Âm Vương Phật.Nam mô Tinh Tấn Quân Phật.Nam mô Kim Cang Dõng Dược Phật.Nam mô Độ Nhất Thế Thuyền TuyệtChúng Nghi Phật.Nam mô Bảo Đại Thị Tùng Phật.Nam mô Vô Ưu Phật.Nam mô Địa Lực Trì Dõng Phật.Nam mô Tối Dõng Dược Phật.Nam mô Sư Tử Tác Bồ Tát.Nam mô Khí Ấm Cái Bồ Tát.Nam mô Tịch Căn Bồ Tát.Nam mô Thường Bất Ly Thế Bồ Tát.Nam mô Vô Biên Thân Bồ Tát.Nam mô Quán Thế Âm Bồ Tát.Nam mô Phật Đà.Nam mô Đạt Mạ.Nam mô Tăng Già.Lại quy y như vậy mười phương tậnhư không giới hết thảy Tam Bảo, nguyệnxin Tam Bảo rũ lòng đại từ đại bi, gia hộcứu vớt khiến các chúng sanh liền đượcgiải thoát. Vì các chúng sanh mà diệt trừnhững nghiệp địa ngục, ngạ quỷ, súcsinh, khiến các chúng sanh rốt ráo khôngchịu các quả báo dữ nữa, khiến các chúngsanh bỏ khổ trong ba đường ác, đồng đếnchỗ trí huệ, đều được yên ổn, hoàn toànan vui.Nguyện xin Tam Bảo đem ánh sángđại quang minh, diệt trừ mê mờ rất si ámcho chúng sanh; phân biệt rộng rãi, giảithích rõ ràng pháp môn vi diệu, thậmthâm nhiệm mầu cho chúng sanh nghe,khiến chúng sanh đều được chứng quả Vôthượng Bồ đề, thành bậc Chánh giác.Ngày nay đại chúng đồng nghiệptrong đạo tràng lại nên chí thành nhấttâm mà nghe, suy nghĩ cho kỹ.Tín Tướng Bồ Tát bạch Phật rằng:“Bạch Đức Thế Tôn! Lại có chúng sanhngọng lịu ấm á, miệng không thể nói, dầucó nói cũng không rõ ràng. Vì nhânduyên gì, mắc phải tội ấy?”Phật đáp: “Vì đời trước người ấy phỉbáng Tam Bảo, khinh hủy Thánh đạo, bànluận việc xấu tốt của người, tìm việc haydở của người, vu oan cho kẻ lương thiện,ghen ghét người hiền. Vì nhân duyên ấy,nên mắc phải tội như vậy”.- Lại có chúng sanh bụng lớn nhưtrống, cổ nhỏ như kim, không thể ănnuốt được. Nếu có đồ ăn, đồ ăn biếnthành máu mủ. Vì nhân duyên gì mắcphải tội ấy?Phật đáp: “Vì đời trước, người ấytrộm cắp đồ ăn của chúng. Khi có đại hội,sắm các thức ăn ngon, người ấy riêng lấymà ăn, hoặc lấy mè muối, gạo cơm ra chỗkhuất mà ăn. Lại thêm keo rít, tiếc củamình, tham của người, thường ôm lòngđộc ác, cho người uống thuốc độc, nghẹtthở không thông. Vì nhân duyên ấy nênmắc phải tội như vậy”.- Lại có chúng sanh thường bị ngụctốt thiêu đốt, dội nước sắt nóng vào thân,đóng đinh sắt vào thân, đóng rồi tự nhiênhỏa bốc thiêu cháy thân thể thảy đềuphỏng đỏ. Vì nhân duyên gì mắc phải tộiấy?Phật đáp: “Vì đời trước làm thầychâm lễ, tổn thương Thân thể của người.Châm chích không lành, gạt người lấycủa, làm cho người đau khổ. Vì nhânduyên ấy nên mắc phải tội như vậy”.Lại có chúng sanh thường ở trongcái vạc (cái chảo nấu) nước sôi, ngưu đầungục tốt, tay cầm xoa sắt, móc bỏ vào vạcnấu chín rục, rồi thổi cho sống lại. Sốnglại rồi nấu nữa. Vì nhân duyên gì nên mắcphải tội ấy?Phật đáp: “Vì đời trước người ấy làmnghề hàng thịt, giết chúng sanh, trụngnước sôi, nhổ sạch lông, giết hại rấtnhiều không thể kể xiết. Vì nhân duyênác nghiệp ấy nên mắc phải tội như vậy”.Ngày nay đại chúng đồng nghiệptrong đạo tràng nghe lời kinh dạy nhưvậy rất đáng sợ hãi.Chúng con không biết ở trong đườngác nào đã từng làm vô lượng tội nghiệpnhư thế. Đời sau quyết phải mắc quả báoác nghiệt ấy. Ngay trong đời hiện tạichúng con cũng có thể mắc phải quả báoác nghiệt ấy. Ấp úng, ngọng lịu, miệngkhông thể nói, hoặc bụng lớn cổ nhỏ,không thể ăn nuốt, mạng sống vô thường.Ngày nay tuy an vui, ngày mai thế nàokhông thể biết được. Thình lình gặp phảiquả báo đến, không thể thoát được.Mọi người đều nên hiểu rõ ý ấy, nhấttâm chánh niệm, chớ tư tưởng gì nữa, chỉmột lòng tha thiết, năm vóc sát đất, đầuthành đảnh lễ, nguyện vì hết thảy chúngsanh ở khắp trong bốn loài sáu đường,ngày nay đang chịu khổ, đã chịu khổ, haysẽ chịu khổ mà quy y Thế gian Đại Từ Biphụ:Nam mô Di Lặc Phật.Nam mô Thích Ca Mâu Ni Phật.Nam mô Tự Tại Vương Phật.Nam mô Vô Lượng Âm Phật.Nam mô Định Quang Minh Phật.Nam mô Bảo Quang Minh Phật.Nam mô Bảo Cái Chiếu Không Phật.Nam mô Diệu Bảo Phật.Nam mô Đế Tràng Phật.Nam mô Phạm Tràng Phật.Nam mô A Di Đà Phật.Nam mô Thù Thắng Phật.Nam mô Tập Âm Phật.Nam mô Kim Cang Bộ Tinh TấnPhật.Nam mô Tự Tại Vương Thần ThôngPhật.Nam mô Bảo Hỏa Phật.Nam mô Tịnh Nguyệt Tràng XưngQuang Minh Phật.Nam mô Diệu Lạc Phật,Nam mô Vô Lượng Tràng Phan Phật.Nam mô Vô Lượng Phan Phật.Nam mô Đại Quang Phổ Chiếu Phật.Nam mô Bảo Tràng PhậtNam mô Huệ Thượng Bồ Tát.Nam mô Thường Bất Ly Thế Bồ Tát.Nam mô Vô Biên Thân Bồ Tát.Nam mô Quán Thế Âm Bồ Tát.Nam mô Phật Đà.Nam mô Đạt Mạ.Nam mô Tăng Già.Lại quy y như vậy mười phương tậnhư không giới hết thảy Tam Bảo, nguyệnxin chư Phật, chư Đại Bồ Tát, đem sức đạitừ đại bi, cứu hộ hết thảy chúng sanhđang chịu khổ, dùng sức thần thông diệttrừ ác nghiệp cho các chúng sanh, hoàntoàn không đọa trở lại trong ba đườngkhổ, đến được chỗ an vui thanh tịnh, sinhra chỗ nào cũng được thanh tịnh, côngđức đầy đủ, không thể cùng tận. Xả thânthọ thân hằng gặp chư Phật, đồng với cácvị Đại Bồ Tát thành đẳng Chánh giác.Ngày nay đại chúng đồng nghiệptrong đạo tràng lại gia tâm lực, lắng tainghe kỹ.Tín Tướng Bồ Tát lại bạch Phật rằng:“Bạch Đức Thế Tôn! Lại có chúng sanh ởtrong hỏa thành tâm can bị thiêu đốt,bốn cửa thành tuy mở, nhưng chạy đếnthì cửa liền tự đóng, chạy khắp đông tâycũng không ra được, bị lửa thiêu sạch. Vìnhân duyên gì mà mắc phải tội ấy?”Phật đáp: “Vì đời trước làm ngườithiêu đốt rừng núi, phá vỡ bờ đê, chiênrán các thứ trứng gà vịt làm cho chúngsanh bị thiêu, bị đốt mà chết nên phảimắc tội như vậy”.- Lại có chúng sanh thường ở núiTuyết Sơn bị gió lạnh thổi, da thịt nức nở,cầu chết không được, cầu sống khôngđược, khổ sở vô cùng không thể chịu nổi.Vì nhân duyên gì mà mắc phải tội ấy?Phật đáp: “Người ấy đời trước làmgiặc, đón đường bóc lột áo quần ngườikhác để tự tư dưỡng; mùa đông giá lạnh,lột truồng hình người khác, làm cho họphải chết lạnh và lột da xẻ thịt trâu dê,làm cho chúng sanh đau khổ vô lượng. Vìnhân duyên ấy nên mắc phải tội như vậy”.- Lại có chúng sanh thường ở trênnúi dao, rừng kiếm, rờ đụng vào đâu thìliền bị cắt đứt đó, thân thể tay chân đềubị chặt nát, đau đớn khổ sở, không thểchịu nổi. Vì nhân duyên gì mà mắc phảitội ấy?Phật đáp: “Vì người ấy đời trước làmnghề sát sinh, phanh thây xẻ thịt chúngsanh, cắt xẻo bóc lột, cốt nhục chia lìa,đầu mình tan rã, treo lên trên cao, cânlường mà bán, hoặc treo sống mà bán đauđớn vô cùng chúng sanh không thể chịunổi. Vì nhân duyên ác nghiệp ấy nên mắcphải tội như vậy”.- Lại có chúng sanh tai mắt v.v... nămcăn không đủ. Vì nhân duyên gì mắc phảitội ấy?Phật đáp: “Vì đời trước nuôi chimbay chó chạy để đi săn bắn. Bắn chim bắnthú, hoặc bắn bể đầu, hoặc bẫy đứt chân,nhổ sống lông cánh, làm chúng sanh đaukhổ vô cùng không thể chịu nổi. Vì nhânduyên ấy nên phải mắc tội như vậy”.Ngày nay đại chúng đồng nghiệptrong đạo tràng nghe lời Kinh dạy nhưvậy rất đáng sợ hãi. Cùng nhau chí tâm,một lòng tha thiết, năm vóc sát đất, đầuthành đảnh lễ nguyện vì hết thảy chúngsanh trong mười phương, hoặc đã chịukhổ, hoặc đang chịu khổ, hoặc sẽ chịukhổ mà quy y thế gian Đại Từ Bi Phụ:Nam mô Di Lặc Phật.Nam mô Thích Ca Mâu Ni Phật.Nam mô Tịnh Quang Phật.Nam mô Bảo Vương Phật.Nam mô Thọ Căn Hoa Vương Phật.Nam mô Duy Vệ Trang Nghiêm Phật.Nam mô Khai Hóa Bồ Tát Phật.Nam mô Kiến Vô Khủng Cụ Phật.Nam mô Nhất Thừa Độ Phật.Nam mô Độc Nội Phong NghiêmVương Phật.Nam mô Kim Cang Kiên Cường TiêuPhục Hoại Tán Phật.Nam mô Bảo Hỏa Phật.Nam mô Bảo Nguyệt Quang MinhPhật.Nam mô Hiền Tối Phật.Nam mô Bảo Liên Hoa Bộ Phật.Nam mô Hoại Ma La Võng Độc BộPhật.Nam mô Sư Tử Hống Lực Phật.Nam mô Bi Tinh Tấn Phật.Nam mô Kim Bảo Quang Minh Phật.Nam mô Vô Lượng Tôn Phong Phật.Nam mô Vô Lượng Tôn Ly CấuVương Phật.Nam mô Độc Thủ Phật.Nam mô Dược Vương Bồ Tát.Nam mô Dược Thượng Bồ Tát.Nam mô Vô Biên Thân Bồ Tát.Nam mô Quán Thế Âm Bồ Tát.Lại quy y như vậy mười phương tậnhư không giới hết thảy Tam Bảo, nguyệnxin Tam Bảo đem lòng đại từ, đại bi cứuhộ hết thảy chúng sanh trong mườiphương khiến các chúng sanh hiện đangchịu khổ liền được giải thoát; chúng sanhsẽ chịu khổ hoàn toàn đoạn trừ phiềnnão, rốt ráo không sa đọa trở lại trong bađường ác nữa.Từ nay trở đi cho đến ngày thànhPhật, trừ sạch ba nghiệp chướng, diệt hếtnăm sợ hãi; hoàn toàn đầy đủ công đứctrang nghiêm; nhiếp hóa hết thảy chúngsanh hướng về Vô thượng đạo, thành bậcChánh giác.Ngày nay đại chúng đồng nghiệptrong đạo tràng lại lắng lòng mà nghe:Tín Tướng Bồ Tát bạch Phật: “BạchĐức Thế Tôn! Lại có chúng sanh què trệt,lưng cong, tay chân co quắp, không thểcầm nắm , không thể đi đứng. Vì nhânduyên gì mà mắc phải tội ấy?”Phật đáp: “Vì đời trước làm ngườiđộc ác, để binh khí giữa đường, đặt súngđặt gươm, đào hầm đào hố, hãm hạichúng sanh. Vì ác nghiệp ấy nên mắcphải tội như vậy”.- Lại có chúng sanh bị các ngục tốttrói buộc thân thể, gông cùm khổ ách,không thể thoát được. Vì nhân duyên gìmà mắc phải tội ấy?Phật đáp: “Vì đời trước người ấy chàilưới chúng sanh, buộc nhốt lục súc, hoặclàm chủ tể, quyền hành địa phương, caitrị dân chúng, tham lam vơ vét, giam oanngười vô tội, lương thiện oán hận khôngbiết kêu ai. Vì ác nghiệp ấy nên mắc phảitội như vậy”.- Lại có chúng sanh hoặc điên, hoặcsi, hoặc cuồng, hoặc sợ, không phân biệtđược tốt xấu. Vì nhân duyên gì mà mắcphải tội ấy?Phật đáp: “Vì đời trước làm ngườiuống rượu say sưa, loạn trí loạn tâm,phạm ba mươi sáu lỗi nên đọa làm ngườingu si, cũng như người say không phânbiệt được tốt xấu, thượng hạ tôn ty. Vì ácnghiệp ấy nên mắc phải tội như vậy”.- Lại có chúng sanh thân lùn, hìnhnhỏ, âm tạng rất lớn, thả xuống thì thânđau, phải vắt ra sau lưng mà đi, đi đứngnằm ngồi đều bị trở ngại. Vì nhân duyêngì mắc phải tội ấy?Phật đáp: “Vì đời trước buôn bánvàng ngọc, khen vật báu của mình, chêvật báu của người, thay đổi thăng đấu,vặn cân bẻ móc, (gian lận thước tấc). Vì ácnghiệp ấy nên mắc phải tội như vậy”.Ngày nay đại chúng đồng nghiệptrong đạo tràng nghe lời Phật dạy nhưvậy rất đáng sợ hãi. Cùng nhau nhất tâm,một lòng tha thiết, năm vóc sát đất, đầuthành đảnh lễ nguyện vì hết thảy chúngsanh đã chịu khổ; hết thảy chúng sanh sẽphải chịu khổ, hết thảy chúng sanh hiệnđang chịu khổ trong sáu đường; vànguyện vì cha mẹ, sư trưởng, tín thí đànviệt, thiện ác tri thức, rộng ra cho đếnhết thảy chúng sanh khắp trong mườiphương mà quy y Thế gian Đại Từ Bi phụ:Nam mô Di Lặc Phật.Nam mô Thích Ca Mâu Ni Phật.Nam mô Vô Số Tinh Tấn HưngPhong Phật.Nam mô Vô Ngôn Thắng Phật.Nam mô Vô Ngu Phong Phật.Nam mô Nguyệt Anh Phong Phật.Nam mô Vô Dị Quang Phong Phật.Nam mô Nghịch Không Quang MinhPhật.Nam mô Tối Thanh Tịnh Vô LượngPhan Phật.Nam mô Hiếu Đế Trú Duy VươngPhật.Nam mô Thành Tựu Nhất Thế ChưSát Phong Phật.Nam mô Tịnh Huệ Đức Phong Phật.Nam mô Tịnh Luân Phan Phật.Nam mô Lưu Ly Quang Tối PhongPhật.Nam mô Bảo Đức Bộ Phật.Nam mô Tối Thanh Tịnh Đức BảoTrú Phật.Nam mô Độ Bảo Quang Minh ThápPhật.Nam mô Vô Lượng Tàm Quý Kim TốiPhong Phật.Nam mô Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát.Nam mô Phổ Hiền Vương Bồ Tát.Nam mô Vô Biên Thân Bồ Tát.Nam mô Quán Thế Âm Bồ Tát.Lại quy y như vậy mười tận hưkhông giới hết thảy Tam Bảo.Đệ tử chúng con tên... ngày naymong nhờ Phật lực, Pháp lực, Bồ Tát lực,nguyện vì hết thảy chúng sanh mà đảnhlễ quy y cầu xin sám hối.Những chúng sanh đã chịu khổ rồi,xin nhờ sức đại từ bi của chư Phật, chưBồ Tát, liền được giải thoát.Những chúng sanh chưa chịu khổ, từnay trở đi cho đến ngày thành đạo, rốtráo không đọa trở lại trong các đường ác,xa lìa tám nạn khổ, bẩm thọ tám phướcsinh; được các căn lành, thành tựu bìnhđẳng, đầy đủ trí huệ, thành tựu biện tài,thanh tịnh tự tại, cùng với chư Phậtthành bậc Chánh giác.Ngày nay đại chúng đồng nghiệptrong đạo tràng nên biết dụng tâm, lắnglòng mà nghe.Tín Tướng Bồ Tát bạch Phật rằng:“Bạch Đức Thế Tôn, lại có chúng sanh,hình trạng rất xấu, thân đen như mực,hai tai lại xanh, hai vai nổi lên, mặtphẳng, mũi dẹp, mắt đỏ vàng ngầu, răngnướu thưa sún, hơi miệng tanh hôi, vếngắn và ung thủng; bụng lớn, lưng nhỏ,tay chân co quắp; xương sườn, xươngsống nổi lên, tốn vải, ăn nhiều; ghẻ dữtanh hôi, máu mủ nhơ nhớp; bệnh thủythủng, càn tiêu, phung hủi ung thư, baonhiêu điều ác độc hung dữ đều dồn vàothân. Dầu muốn thân cận, người khôngđể ý. Nếu người khác làm tội, vô cớ mìnhcũng liên can mang họa. Hằng khôngđược thấy Phật, nghe Pháp, không biết BồTát không biết Thánh Hiền. Ra vào nơiđau khổ, không bao giờ cùng. Vì nhânduyên gì mắc phải tội ấy?”Phật dạy: “Vì đời trước làm con bấthiếu với cha mẹ; làm tôi không trungchánh với vua, làm người trên khôngthương kẻ dưới, làm người dưới khôngbiết kính kẻ trên, không thành thật,không thủ tín với bạn bè, không nhânnghĩa với làng xóm; không chức tước vớitriều đình; không đạo đức trong sự xửđoán, không có độ lượng mà lòng dạ đảođiên, sát hại quần thần; khinh khi tôntrưởng, bán nước buôn dân, phá thànhphá lũy, cướp giựt trộm cắp, ác nghiệp vôlượng.Lại khen mình chê người, xâm lấngià nua, lấn hiếp cô độc; báng bổ ngườihiền, khinh mạn sư trưởng; khi dối kẻ hạtiện.Tóm lại là phạm hết thảy tội. Vìnhân duyên ấy nên mắc phải ác báo, tộinghiệp như vậy”.Lúc bấy giờ, những người bị tội nghePhật dạy như vậy, khóc lóc động địa, nướcmắt trào như mưa, bèn bạch Phật rằng:“Nguyện xin Thế Tôn sống mãi ở đời,thuyết pháp giáo hóa cho chúng conmong được giải thoát”.Phật đáp: “Nếu ta sống mãi ở mãi ởđời, những người bạc phước, không trồngcăn lành. Họ bảo Ta còn sống mà khônglo nghĩ đến vô thường, tự do tạo ra vôlượng tội ác, sau ăn năn không kịp.Thiện nam tử ôi! Ví như con thơ, mẹthường ở bên mình thì con không nghĩđến sự gặp mẹ là khó. Lúc nào mẹ đivắng, con mới liền sinh tâm nhớ tưởng,khao khát luyến mẹ. Lúc ấy mẹ trở lại conmới vui mừng.Thiện nam tử ôi! Ta nay cũng nhưvậy. Ta biết chúng sanh không tìm cầu sựthật, thường trú chơn tâm, cho nên Tanhập Niết bàn.Lúc bấy giờ, Phật đối trước nhữngchúng sanh đang chịu tội đó mà nói bàikệ rằng:Nước chảy không thường đầy,Lửa mạnh không thường đốt,Mặt trời mọc rồi lặn,Mặt trăng tròn rồi khuyết,Sự tôn trọng giàu sang,Càng vô thường hơn nữa,Nghĩ lại phải siêng năng,Đảnh lễ ngôi Tam Bảo.Lúc bấy giờ, Phật nói lời kệ ấy rồi,các người bị tội kia thảy đều buồn rầu màbạch Phật rằng: “Hết thảy chúng sanhlàm những việc lành gì mà xa lìa đượcnhững tội khổ ấy?”Phật dạy: “Này thiện nam tử! Phảisiêng năng hiếu dưỡng cha mẹ, phụng sựsư trưởng, quy y Tam Bảo, siêng tu hạnhbố thí, trì giới, nhẫn nhục, tinh tấn, thiềnđịnh, trí huệ, từ bi, hỷ xả, xem kẻ oánngười thân như nhau, không có thân sơ,không khinh người già nua, cô quả, khôngkhinh kẻ nghèo hèn, ủng hộ người nhưgiúp đỡ mình, không có tâm ác đối vớingười.Nếu các người hay tu hành được nhưvậy thời cũng đã là báo được ơn chư Phật;hằng xa lìa ba đường ác, không còn đaukhổ nữa”.Phật dạy kinh này rồi, các vị đại BồTát liền được quả Vô thượng Bồ đề. Cáchàng Thanh Văn, Duyên Giác liền chứngđược lục thông, tam minh và tám phápgiải thoát.Còn các đại chúng khác đều đượcpháp nhãn tịnh.Nếu có chúng sanh nào, nghe đượckinh này thì không đọa vào ba đường ác,và không mắc phải tám nạn, địa ngụctrống rỗng, thống khổ không còn.Tín Tướng Bồ Tát bạch Phật rằng:“Bạch Đức Thế Tôn! Kinh này gọi làkinh gì? Bồ Tát Ma ha tát phải phụng trìbằng cách nào?”Phật bảo Tín Tướng Bồ Tát: “Thiệnnam tử! Kinh này gọi là “Báo ứng giáo hóaĐịa ngục kinh”. Các ngươi nên phụng trì,và lưu truyền cùng khắp, công đức vôlượng”.Bấy giờ, đại chúng nghe Phật dạy lờiấy rồi hết lòng vui mừng, đảnh lễ vâng lờilàm theo.Ngày nay đại chúng đồng nghiệptrong đạo tràng nghe lời Phật dạy nhưvậy, rất đáng sợ hãi, sinh tâm từ bi,nương nhờ thần lực của chư Phật, tu đạoBồ Tát nhớ địa ngục khổ, phát tâm Bồ đề,vì hết thảy chúng sanh hiện đang chịukhổ, ở đường địa ngục, hết thảy chúngsanh hiện đang chịu khổ ở đường ngạquỷ, hết thảy chúng sanh hiện đang chịukhổ ở đường súc sinh; rộng ra cho đếnhết thảy chúng sanh cùng khắp mườiphương hiện đang chịu khổ ở trong sáuđường; nhất tâm nhất ý, vì những chúngsanh ấy mà sám hối, khiến chúng sanhđược giải thoát.Nếu đại chúng không siêng làmphương tiện, chuyển họa thành phước,thì ở trong mỗi mỗi địa ngục, đại chúngđều có tội phần.Cùng nhau chí tâm nghĩ đến cha mẹ,sư trưởng, bà con thân thích, sẽ chịu khổbáo về sau và cũng nghĩ đến tự thân đạichúng hiện tại và vị lai cũng phải chịukhổ báo như vậy. Cho nên đại chúng phảicùng nhau nhất tâm tha thiết, năm vócsát đất, chí thành ân cần vận dụng tưtưởng, nguyện xin một niệm cảm thấumười phương Phật; một lạy đoạn trừ vôlượng tội khổ. Những chúng sanh đã chịukhổ trong sáu đường, xin nhờ Phật lực,Pháp lực, Hiền Thánh lực khiến cácchúng sanh ấy liền được giải thoát. Nếutrong sáu đường chúng sanh nào chưachịu khổ, xin nhờ Phật lực, Pháp lực,Hiền Thánh lực làm cho các chúng sanhấy vĩnh viễn đoạn trừ sáu đường đau khổ.Từ nay trở đi rốt ráo không đọa trở lạitrong các đường ác; trừ ba nghiệpchướng, tùy ý vãng sanh, diệt trừ nămđiều sợ hãi, tự tại giải thoát, siêng tu đạonghiệp, không thôi không nghỉ. Diệuhạnh trang nghiêm quá Pháp Vân địa, vàoKim cang tâm, thành đẳng Chánh giác.Ngày nay đại chúng đồng nghiệptrong đạo tràng lại nhất tâm lưu ý, lắnglòng mà nghe và suy nghĩ cho kỹ:Kinh Tạp Tạng chép: Bấy giờ có mộtcon quỷ bạch với ngài Mục Liên rằng:“Thân tôi hai vai có mắt, ngực cómũi có miệng mà không có đầu. Vì nhânduyên gì mắc phải tội ấy?”Ngài Mục Liên đáp: “Đời trước ngươilàm học trò nhà hàng thịt, khi giết trâubò thì ngươi vui mừng, lấy dây trói buộcmà lôi kéo. Vì nhân duyên ấy nên mắcphải tội như vậy. Đó là tội báo mới nụhoa, kết quả sẽ ở địa ngục”.- Lại có một con quỷ khác bạch ngàiMục Liên rằng: “Thân hình tôi như mộtkhối thịt, không có tay chân, tai, mắt,mũi, lưỡi v.v... Thân thường bị trùng rúcchim mổ, cắn rức mà ăn, đau đớn vôcùng, không thể chịu nổi. Vì nhân duyêngì mà mắc phải tội ấy?”Ngài Mục Liên đáp: “Đời trước ngươicho người uống thuốc độc đọa thai, phásản khiến chúng sanh mạng sống khônghoàn toàn. Vì nhân duyên ấy nên mắcphải tội như vậy?”- Lại có một con quỷ bạch ngài MụcLiên rằng: “Bụng tôi thật lớn, yết hầu nhưkim. Cùng năm mãn kiếp không thể ănuống. Vì nhân duyên gì mà mắc phải tộiấy?”Ngài Mục Liên đáp: “Đời trước ngươilàm chủ hàng xóm, tự ỷ mình hào quý, saysưa tung hoành, khinh khi kẻ khác, cướpgiựt thức ăn uống của người làm cho đóikhát, khốn khổ hết thảy nhân dân. Vìnhân duyên ấy nên mắc phải tội như vậy.Đó là quả báo mới đơm hoa, nó sẽ kết quảở địa ngục”.- Lại có một con quỷ bạch ngài MụcLiên rằng: “Tôi một đời lại đây, có haivành sắt ở dưới hai nách, toàn thân cháyrụi. Vì tội gì đến nỗi như thế?”Ngài Mục Liên đáp: “Đời trước ngươichia bánh cho chúng, ngươi trộm lấy haicái, kẹp dưới hai nách. Vì nhân duyên ấynên mắc phải tội như vậy. Đó là tội mớiđơm hoa, kết quả sẽ ở địa ngục”.- Lại có một con quỷ, bạch ngài MụcLiên rằng: “Tôi thường lấy đồ tự bao bọcđầu lại, sợ người đến giết, sinh tâm sợhãi. Vì tội gì đến nỗi như thế?”Ngài Mục Liên đáp: “Đời trước ngươidâm phạm ngoại sắc, thường sợ ngườithấy, hoặc sợ chồng con người bắt đượctrói trăn, đánh giết, thường ôm lòng sợhãi, cho nên mắc phải tội này. Đó là tộimới đơm hoa, nó sẽ kết quả ở địa ngục”.Ngày nay đại chúng đồng nghiệptrong đạo tràng nghe lời lời Kinh dạy, đâuđược không sợ hãi.Từ vô thỉ trở lại cho đến ngày naychúng con cũng đã làm vô lượng tội ácnhư thế. Những tội ấy đều do vì không cótâm từ bi, ỷ mạnh hiếp yếu, tổn hại chúngsanh, cho đến tội trộm cắp của người, mêhoặc, vô đạo, nịnh hót bài báng ngườihiền lành, gây biết bao tội lỗi.Những tội báo như vậy ở trong địangục, quyết phải chịu thống khổ trong bađường dữ.Ngày nay chí tâm một lòng tha thiết,năm vóc sát đất, đầu thành đảnh lễ, thaythế cho hết thảy chúng sanh khắp mườiphương, đã chịu khổ báo trong sáuđường, đang chịu khổ trong sáu đườngmà cầu xin sám hối.Cũng nguyện xin thay thế cho chamẹ, sư trường và hết thảy bà con quyếnthuộc mà cầu xin sám hối và cũng tự vìbản thân mà cầu xin sám hối.Những tội đã làm, nguyện xin trừdiệt hết. Những tội chưa làm, không dámlàm nữa.Nguyện xin quy y Thế gian Đại Từ BiPhụ.Nam mô Di Lặc Phật.Nam mô Thích Ca Mâu Ni Phật.Nam mô Liên Hoa Tôn Phong Phật.Nam mô Tịnh Bảo Hưng Phong Phật.Nam mô Điện Đăng Phan VươngPhật.Nam mô Pháp Không Đăng Phật.Nam mô Nhất Thế Chúng Đức ThànhPhật.Nam mô Hiền Phan Tràng VươngPhật.Nam mô Nhất Thế Bảo Trí Sắc TrìPhật.Nam mô Đoạn Nghi Bạc Dục TrừMinh Phật.Nam mô Ý Vô Khủng Cụ Oai Mao BấtThọ Phật.Nam mô Sư Tử Phật.Nam mô Danh Xưng Viễn Văn Phật.Nam mô Pháp Danh Hiệu Phật.Nam mô Phụng Pháp Phật.Nam mô Pháp Tràng Phật.Nam mô Tu Di Đăng Quang MinhPhật.Nam mô Bảo Tạng Trang NghiêmPhật.Nam mô Chiên Đàn Ma Ni QuangPhật.Nam mô Kim Hải Tự Tại vương Phật.Nam mô Đại Bi Quang Minh VươngPhật.Nam mô Ưu Bát La Liên Hoa ThắngPhật.Nam mô Liên Hoa Tu Trang NghiêmVương Phật.Nam mô Kim Cang Kiên Cường TựTại Vương Phật.Nam mô Thù Thắng Nguyệt VươngPhật.Nam mô Nhật Nguyệt Quang VươngPhật.Nam mô Thường Tinh Tấn Bồ Tát.Nam mô Bất Hưu Tức Bồ Tát.Nam mô Hư Không Tạng Bồ Tát.Nam mô Vô Biên Thân Bồ Tát.Nam mô Quán Thế Âm Bồ Tát.Lại quy y như vậy mười phương tậnhư không giới hết thảy Tam Bảo, nguyệnxin Tam bảo rũ lòng đại từ đại bi cứu hộhết thảy chúng sanh, hiện đang chịu khổ,và sẽ chịu khổ trong sáu đường, khiếncác chúng sanh ấy liền được giải thoát,đem sức thần thông diệt trừ ba đường ácvà nghiệp địa ngục, khiến các chúng sanhấy từ nay trở đi cho đến ngày thành Phậthoàn toàn không đọa trở lại trong đườngác, xả thân khổ báo, được thân Kim cang,tứ vô lượng tâm, lục ba la mật thườngđược hiện tiền; tứ vô ngại biện, sáu sứcthần thông như ý tự tại, dõng mãnh tinhtấn, không thôi không nghỉ, cho đến khimãn hạnh Thập Địa, trở lại độ thoát hếtthảy chúng sanh.TỪ BI ÐẠO TRÀNG SÁM PHÁPQUYỂN THỨ BAHẾTCUỐI QUYỂN BALương Hoàng Bảo Sám.Võ Đế bi đề.Xà thần sổ trượng nhiễu đơn trì.Lưỡng nhãn hỏa quang phi.Khải cáo Từ Bi.Độ thoát xuất A tỳ.Lương Hoàng Bảo Sám,Vạn đức hồng danh,Linh văn tam quyển tối hoằng thâm,Tự tự miễn tai truân,Đảnh lễ Phật danh,Tiêu tai bảo an ninh.Nam Mô Phát Quang Địa Bồ Tát Ma HaTát. (3 lần).
Quyen-03
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét